VỀ MỘT
BÀI CA DAO NAM BỘ
Hồ Tĩnh Tâm
Tưởng giếng sâu qua nối sợ dây
cụt
Ai dè giếng cạn nó hụt cái sợi dây
Qua tới đây mà không cưới được cô Hai
mầy
Qua chèo ghe ra biển… đợi nước đầy qua
chèo vô.
Bài ca
dao này tôi được biết do nhà văn Lê Đ́nh Bích đọc cho nghe.
Về
phần Lê Đ́nh Bích, anh nói rằng anh sưu tầm
được từ một lăo nông ở Bạc Liêu.
Mới nghe xong tôi đă thích liền. Rơ là một bài ca dao
ngồ ngộ, được thể hiện như là
một truyện ngắn cực ngắn. Nhân vật là
một chàng trai (có thể lắm), có tính cách cũng rất
ngồ ngộ.
Xưa
nay ta vẫn quen với câu: "Tưởng giếng sâu anh
nối sợi dây dài", nay bỗng nhiên lại
được nghe một câu hết sức "trái
khoáy" ("Tưởng giếng sâu qua nối sợi dây
cụt"). Lối nhập đề ngay từ
đầu đă gây được sự chú ư, bởi v́ nó
quá lạ tai. Ngộ thật! Dây cụt th́ làm sao mà đo
được giếng sâu? Rơ là có sự cố ư tinh
nghịch ǵ đây. Mà cũng có thể là anh chàng đă
biết, bởi vậy chàng mới bày đặt ra cách nói
ngộ kỳ đời (dây cụt mà c̣n hụt th́
giếng ấy là giếng ǵ?).
Tiếp
tục lung khởi nội dung, câu hai viết tiếp:
"Ai dè giếng cạn nó hụt cái sợi dây".
Đương nhiên quá đi rồi c̣n ǵ. Đă là dây
cụt th́ c̣n nhằm nḥ ǵ mà đo với chẳng đo.
Nó khác hẳn với câu ta đă biết: "Ai ngờ
giếng cạn anh tiếc hoài sợi dây". So sánh hai câu
này với nhau, ta lại thấy lấp lánh cái ngồ
ngộ rất cố t́nh của lối kể, lối
dẫn chuyện.
Sang
tới câu ba th́ cốt truyện bộc lộ đă quá rơ.
"Qua tới đây mà không cưới được cô
Hai mầy", câu này đă dẫn ra thêm một nhân vật
nữa. Cái cô Hai nào đó chắc cũng phải có nét ǵ
đó ngồ ngộ mới khiến nhân vật chính
của chúng ta bộc lộ quyết tâm làm vậy. Câu
chuyển này thực ra không chuyển hẳn về ư
nhưng rơ ràng nó vẫn tạo ra sức chuyển rất
mạnh cho bài ca dao, giúp ta thấy ràng ràng tính cách "ăn
sóng nói gió" của một anh chàng hạ bạc lặn
lội đường xa đến t́m gặp
người đẹp và quyết "yêu" cho bằng
được người đẹp.
Câu
thứ tư dùng kết thúc câu chuyện cũng hết
sức bất ngờ. Câu này phải đọc ngắt ra
làm hai mới thấm hết cái độc đáo, cái
thần khí đầy sắc sảo của bài ca dao.
"Qua chèo ghe ra biển/ đợi nước đầy
qua chèo vô". Ở trên là câu thề độc, cho nên
đọc vế đầu của câu dưới, hẳn
sẽ khiến ta liên tưởng tới cái chết, cái
kết cục bi thương của một cuộc t́nh
đơn phương bốc lửa. Không yêu được
"cô Hai mầy" th́ qua chèo ghe ra biển qua ùm xuống
chết cho "cô Hai mầy" coi. Ấy vậy mà không!..
Ngu ǵ qua chết lăng ̣m cơ chứ! "Đợi
nước đầy qua chèo vô". Lối kết thúc này
xui tôi nhớ một bài Tanka Nhật Bản:
Sông Hô Nô Xê nước rất nông
Lội ra giữa ḍng vẫn không ướt váy
Hỏi một người cũng nông như vậy
Làm sao tôi có thể yêu sâu?
Cái cô
Hai nào đó trong bài ca dao của chúng ta có "nông" không
nhỉ? Anh chàng kể chuyện cho chúng ta nghe, hẳn đă
nếm mùi kiểu như "con cáo với chùm nho"
của La Phông Ten rồi là cái chắc. Dùng dây cụt th́ không
làm sao đo được giếng mà biết sâu hay
cạn. Cứ theo cốt truyện mà suy, th́ nhân vật
của chúng ta hẳn đă bị hạ đo ván tới
thấm mùi, nên mới biến được chuyện
riêng của ḿnh thành một truyện cực ngắn, hay
tới mức độc đáo làm vậy.
Ở
Nam Bộ có một câu rất hay: "Nói vậy mà không
phải vậy". Bài ca dao là một câu chuyện
thuộc loại "nói vậy mà không phải vậy".
Hệ thống ngôn ngữ dùng kể chuyện rất
thống nhất, bố cục chặt chẽ, kết
cấu bất ngờ, cho ta thấy rơ một bản
lĩnh sáng tạo văn bản rất tài hoa. Mới nghe,
ta tưởng như nhân vật trong bài ca dao chỉ kể
chuyện để giỡn chơi tưng tửng cho vui
lúc trà dư tửu hậu, nhưng càng đọc ta càng
thấy lấp lánh một khía cạnh rất thật trong
đời: với t́nh yêu th́ không thể đùa giỡn
được. Đùa giỡn th́ không thể thành t́nh yêu,
nhưng lỡ không thành được t́nh yêu th́ cũng
phải vui lên mà sống chứ. Vậy là thoắt một
cái, anh chàng phải ḷng cái cô Hai đa t́nh nào đó, bỗng
trở nên sâu sắc lạ đời.
Tưởng giếng sâu qua nối sợi dây
cụt
Ai dè giếng cạn nó hụt cái sợi dây
Qua tớ đây mà không cưới được cô Hai
mầy
Qua chèo ghe ra biển… đợi nước đầy qua
chèo vô.
HỒ TĨNH TÂM (Vĩnh
Long)
7/2007